MỘT SỐ BÀI LÀM THAM KHẢO BÀI VIẾT TẬP LÀM VĂN SỐ 2

     

Chẳng bao giờ em có tác dụng được một việc tốt đáng kể hay chỉ không nhiều là làm fan khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học tập lớp 2. Lần đó em sẽ nhặt được của rơi với trả lại cho những người mất. Chiều hôm ấy, em trực nhật đề xuất phải làm việc lại lớp một lúc nhằm đổ rác. Cơ hội em đang đi trên sảnh trường thì bỗng em giẫm phải một thiết bị gì cưng cứng. Em khom xuống nhặt lên thì thấy: ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm trong phòng sách trí tuệ cuốn đầu gs Powel của tác giả A.R Belger. Cuốn sách này được quấn ngoài bởi nilon vào nên chắc hẳn rằng người mất mới mua về không đọc. Em cũng không đọc nó tuy vậy đã biết rất nhiều về nó qua khẩu ca của tía mẹ. Dường như nó là một trong những cuốn đái thuyết hết sức hay. Em lật xem bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn đề cập lại nắm tắt nội dung cuốn sách




Bạn đang xem: Một số bài làm tham khảo bài viết tập làm văn số 2

*
14 trang
*
lananh572
*
*
305
*
0Download


Xem thêm: Ở Nước Ta, Hệ Sinh Thái Rừng Nguyên Sinh Đặc Trưng Cho Khí Hậu Nóng Ẩm Là

Bạn đã xem tư liệu "Bài tập môn Ngữ Văn Lớp 6 - Tập làm văn bài viết số 2", để mua tài liệu nơi bắt đầu về máy các bạn click vào nút DOWNLOAD sinh hoạt trên


Xem thêm: Các Cách Căn Giữa Ô Trong Word, Cách Căn Chữ Giữa Ô Trong Word

Tập làm cho văn nội dung bài viết số 2 Lớp 6Đề 1: đề cập về 1 việc tốt em vẫn làm.Đề 2: đề cập về một đợt em mắc lỗi (bỏ học, nói dối, không làm cho bài, ).Đề 3: kể về một thầy giáo hay như là 1 cô giáo cơ mà em quý mến.Đề 4: nói về một kỉ niệm hồi thơ dại làm em lưu giữ mãi.Đề 5: Kể về một lớp gương giỏi trong học tập xuất xắc trong câu hỏi giúp đỡ bạn bè mà em biết.Một số bài làm mẫu:Đề 1: Hôm đó, cô trả vở Toán cho tất cả lớp. Đó là môn thích thú nhất của Linh. Nhưng không hiểu biết nhiều sao bây giờ vẻ khía cạnh của Linh khôn cùng lo lắng, cùng tôi còn thấy Linh cứ quay mặt này, quay vị trí kia mãi. Cô vừa trả vở hoàn thành cho các bạn thì cho giờ ra chơi. Tôi ngay thức thì đến mặt Linh. Linh nó: Hôm nay, bố mẹ tớ đi làm việc sớm, tớ không kịp xin người mẹ 9.000đ để mua bút nét hoa viết vào vở Toán. Linh sực ghi nhớ ra với reo lên, A! Đúng rồi! Cậu bao gồm hai cái cây bút Nét Hoa, cậu có thể cho tớ mượn một mẫu được không? Tôi đứng ngẫm nghĩ về một thời điểm rồi từ đặt câu hỏi cho thiết yếu mình: bao gồm nên mang đến Linh mượn cây viết không nhỉ? Tôi khá băn khoăn.Tiếng trống sẽ vang lên. Tôi tức khắc về vị trí của mình. Cả lớp ngồi vào địa điểm hát chấm dứt và Linh cắn cúi viết bài bác ngay nhằm khỏi trễ giờ. Linh thấy nạm nài nỉ tôi cho mượn bút. Cuối cùng tôi cũng quyết định được và gọi nhỏ: Linh ơi! Tớ đến cậu mượn cây viết này. Chiếc cây viết đó do mẹ khuyến mãi tôi nhân dịp sinh nhật. Màu sắc mực của chiếc bút rất đẹp. Linh nhận được, vẻ phương diện phấn khởi lắm. Mọi khi viết dứt mấy chữ, tôi lại ngửng lên và cảm xúc mực cứ vơi dần dần đi theo chiếc chữ, con số ngay ngắn, thẳng hàng nằm trên trang giấy của bạn. Không còn giờ Toán, Linh trả đến tôi chiếc bút và nói: Cảm ơn cậu vì đã đến tớ mượn chiếc cây bút nhé! Hôm sau, cô trả vở Toán, cả tôi với Linh đều đạt điểm 10. Tôi mừng lắm vì chưng đã làm được một câu hỏi giúp bạn.Khi về mang lại nhà tôi nhắc lại cho chị em nghe. Chị em nói: bé hãy nỗ lực giúp bạn nhiều hơn khi gặp khó khăn nhé! Tôi như thấm thía câu nói đấy của người mẹ và tôi không bao giờ quên được câuchuyện xảy ra ngày hôm đó.Đề 1: Chẳng khi nào em làm cho được một việc xuất sắc đáng đề cập hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ gồm một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em vẫn nhặt được của rơi với trả lại cho người mất. Chiều hôm ấy, em trực nhật phải phải ở lại lớp một lúc để đổ rác. Thời điểm em vẫn đi trên sảnh trường thì hốt nhiên em giẫm buộc phải một đồ vật gì cưng cứng. Em cúi cong người xuống nhặt lên thì thấy: ồ! hoá ra là một trong những cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của phòng sách trí óc cuốn đầu giáo sư Powel của người sáng tác A.R Belger. Cuốn sách này được quấn ngoài bằng nilon vào nên chắc hẳn rằng người mất mới mua về chưa đọc. Em cũng chưa đọc nó nhưng mà đã biết rất nhiều về nó qua lời nói của tía mẹ. Dường như nó là 1 trong những cuốn tiểu thuyết cực kỳ hay. Em lật coi bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn đề cập lại tóm tắt văn bản cuốn sách. Nó càng làm cho em chắn chắn chắc về quan tâm đến của mình. Vào đầu em hiện lên ý suy nghĩ lấy luôn luôn cuốn sách này. Thay là, em ngó bao quanh xem có ai không. Thôi chết! Còn bác bỏ bảo vệ. Em đợi bác đảm bảo để ý đi chỗ khác rồi cấp tốc tay đút luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy ra khỏi cổng trường. Bên trên đường, em không đỡ bệnh nghĩ về tuy vậy tình huyết hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! thú vui biết bao! Nhưng dòng đầu em không những nghĩ cho một chuyện nó lái sang một chuyện khác. Chuyện về tín đồ bị mất. Vì tất cả cái đầu say đắm nghĩ đề xuất em không biết phải phân xử ra sao, mang về đọc với giữ của riêng xuất xắc trả lại cho tất cả những người bị mất đây! Hai giải pháp cứ tấn công nhau, xáo trộn trong đầu em. Vừa lúc đó, em về dến nhà. Em chào bố mẹ rồi đặt mình lên dòng giường ở phòng riêng. Em lại tiếp tục suy nghĩ. Mà cần rồi! người mẹ là tín đồ có kinh nghiệm tay nghề trong cuộc sống, mình đề nghị hỏi bà mẹ xem sao! Em nghĩ, vắt là em chạy xuống tầng 1, gửi cuốn sách cho chị em và kể đầu đuôi mẩu truyện cho bà mẹ nghe. Nghe xong, mẹ cười với bảo: – Bây giờ, con hãy đặt mình vào tình huống như fan mất nhưng mà xem. Chắc chắn con sẽ tương đối buồn và lo ngại vì phụ huynh sẽ mắng khi làm mất cuốn sách khá đắt: 25.000đ cơ mà! Đấy, nhỏ hãy tự suy nghĩ và đưa ra quyết định đi. – quả thật giả dụ em là tín đồ mất thì cũng sẽ có những xúc cảm như bà mẹ nói. Mà nếu các bạn biết thì lòng tin của các bạn đối với em vẫn chẳng ra gì nữa! Em đưa ra quyết định sẽ trả lại. Sáng sủa hôm sau, em với cuốn sách đưa cho cô Tổng phụ trách. Vừa thời gian đó, gồm một chị lớp Năm hớt hơ hơ hải chạy đến. Khi cô Tổng phụ trách gửi chị cuốn sách và ra mắt em với chị thì chị ấy cảm ơn em rối rít. Dịp em về lớp, các bạn xô mang đến quanh em với khen em. Khi đó em thực thụ là vô cùng vui. Bây chừ em mới biết giá chỉ trị của các việc làm cho tốt. Nó vô hình dung nhưng nó lại hoàn toàn có thể mang nụ cười cho tất cả mọi người.Đề 2: Đọc sách, tôi khôn xiết thích một câu nói của phòng văn tín đồ Úc: “Không bao gồm gì là hoàn hảo, bao gồm chăng chỉ là việc đề cao nhưng thôi”. Đúng, thử hỏi trong họ có ai dám từ bỏ nói mình chưa mắc lỗi dù có một lần không?Tôi cũng vậy, có lẽ rằng tôi bắt buộc quên tội vạ mình tạo ra hôm đó, khiến người tôi mếm mộ nhất – chị em tôi, bi tráng lòngHôm ấy, khu đất dát quà ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người dân đi đường. Dẫu vậy nó vẫn là ngày hay đẹp, nếu như tôi không có bài kiểm tra khoa học tập tệ hại mang đến như vậy, kết quả của việc không chịu đựng ôn bài. Về nhà, tôi bước nhẹ lên trên cầu thang mà chân trĩu nặng lại. Tôi ảm đạm và lo vô cùng, độc nhất là khi gặp mẹ, bạn tôi nói rất chắc hẳn rằng vào tối qua: “Con học bài kỹ lắm rồi”.Mẹ đâu biết khi bà bầu lên bên ông bà, tía đi công tác, tôi chỉ ngồi vô trong bàn máy tính xách tay chứ nào tất cả ngồi vào bàn học, vày tôi đinh ninh rằng cô sẽ không còn kiểm tra, do tôi được mười điểm bài xích trước, ai ngờ cô đến làm bài xích kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ hiện thời lại nói cùng với mẹ: “Con không học bài bác hôm qua” sao? Không, một mực không.Đứng trước cửa, tôi tự dưng nảy ra một ý “Mình demo nói dối chị em xem sao”. Nghĩ về như vậy, tôi open bước vào nhà. Bà mẹ tôi tự trong phòng bếp chạy ra. Quan sát mẹ, tôi kính chào lí nhí “Con kính chào mẹ”. Như đoán biết được phần nào, chị em tôi hỏi: “Có câu hỏi gì ráng con”? Tôi đưa người mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ nóng ức: nhỏ bị nhức tay, không triệu tập làm bài được nên viết không kịp” bà mẹ tôi nhìn, tôi cầm tránh hướng khác. Bỗng mẹ thở dài! “Con thay áo xống rồi tắm rửa rửa đi!”.Tôi “dạ” khẽ rồi đi nhanh vào chống tắm và nghĩ thầm: “Ổn rồi, mọi việc thế là xong”. Tôi tưởng chuyện như vậy là kết thúc, mà lại tôi vẫn lầm. Sau ngày hôm đó, người mẹ tôi cứ như fan mất hồn, có những lúc mẹ rửa chén chưa sạch, lại còn quên gặm nồi cơm trắng điện. Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lại lúc nào mẹ cũng đề cập tôi. Mẹ tôi ít mỉm cười và thì thầm hơn. Đêm đêm, bà bầu cứ trở mình ko ngủ được.Bỗng dưng, tôi cảm xúc như người mẹ đã biết tôi nói dối. Tôi hối hận khi nói dối mẹ. Nhưng mà tôi vẫn không đủ anh dũng để xin lỗi mẹ. Giỏi nói bí quyết khác, tôi vẫn chưa chấp thuận lỗi lầm của mình. Sáng một hôm, tôi dậy siêu sớm, sớm cho nỗi sống ngoài cửa sổ sương đêm vẫn vẫn chảy “róc rách” trên kẽ lá.Nhìn mẹ, bà mẹ vẫn vẫn ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ ngủ được mà lại thôi. Tôi nghĩ: Quyển “Truyện về con người” không đọc, mình phát âm thử xem”. Suy nghĩ vậy, tôi mang cuốn sách đó cùng giở trang đầu ra đọc. Phải chăng ông trời đã hỗ trợ tôi mang cuốn sách đó nhằm đọc câu chuyện “lỗi lầm” chăng ! “Khi Thượng đế tạo nên con người, Ngài đã gắn mang đến họ hai mẫu túi vô hình, một túi đựng lỗi lầm của mọi fan đeo trước ngực, còn chiếc túi kia đeo ở sau sống lưng chứa tội ác của mình, buộc phải con người thường không nhìn thấy lỗi của mình”. Tôi suy ngẫm: “Mình ko thấy lỗi lầm của bản thân sao?”. Tôi nghĩ cực kỳ lâu, bất chợt chị em tôi mở mắt, trở xuống giường. Quan sát mẹ, thoải mái và tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi người mẹ vào chống tắm, rồi đem một mảnh giấy nắn nót đề vài ba chữ.Mẹ tôi cách ra, tôi nhằm mảnh giấy bên trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm. Tôi tấn công răng rửa phương diện xong, đi ra và sẵn sàng ăn ăn sáng ngon lành do bà mẹ làm. Cùng thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: “Con xin lỗi mẹ” đã trở thành đâu mất, cố vào đó là một trong những chiếc khăn thơm tình người mẹ và ly nước cam. Tôi cười, thú vui mãn nguyện vì người mẹ đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi.Đến bây chừ đã cha năm trôi qua, mảnh giấy này vẫn nằm lặng trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu người mẹ vô cùng, với tự nhủ đang không khi nào để mẹ bi hùng nữa. Tôi cũng đúc rút được bài học quý báu: khi chúng ta biết xin lỗi cha mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đã có, đó là tình thương.“Từ thuở hiện ra tình mẫu mã tửTrao con êm ấm tựa nắng chiều”.Đề 3: Trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có đều kỉ niệm kỷ niệm về thầy, thầy giáo cũ của mình, đều kĩ niệm rất đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được tương khắc sâu trong tâm trí của chúng ta. Riêng tôi tất cả một kỉ niệm nhưng tôi không bao giờ quên, kỉ niệm thâm thúy về một người thầy đáng yêu của tôi.Năm ấy, lúc tôi còn học tập lớp một, tôi có những kỉ niệm đẹp mắt về thầy giáo chủ nghiệm của mình. Tôi đã cách sang lớp một, ngưỡng cữa của bậc tè học, có khá nhiều bạn mới, thầy cô mới.Ngày trọng đại ấy, ngày tôi không bao giờ quên. Sau sự kiện khai giảng, toàn bộ các học viên đều bước vào lớp học của chính mình để học buổi học trước tiên và gặp mặt gỡ thầy cô giáo chủ nhiệm của chính mình và cũng là bạn sẽ thêm bó với tôi trong suốt thời gian học đái học.Khi thầy cách vào, dáng fan thầy thật nhanh nhẹn cùng thầy kính chào chúng tôi. Tôi trông thầy cũng đã đứng tuổi, tóc thầy cũng đã điểm bạc, khuôn phương diện thầy gầy, bàn tay thầy có khá nhiều vết nhăn, chắc hẳn thầy đã có mấy chục năm ”lận đận” với học sinh. Thầy bước lên bục giảng, thầy ra hiệu cho cửa hàng chúng tôi im lặng với thầy nói:”chào các con, thầy thương hiệu là hồ Viết Cảnh, thầy sẽ nhà nhiệm lớp những con nhìn trong suốt bậc tè học”. Giọng thầy thật nóng áp, nhẹ nhàng, khiến cho những suy xét trong đầu tôi về một tín đồ thầy giáo nhà nhiệm thật dữ dằn và nghiêm khắc những tan biến.Sau khi giới thiệu chúng tôi, thầy bước đầu dạy cho cửa hàng chúng tôi những bài học trước tiên mà cũng chính là những bài học kinh nghiệm đầu đời dạy dỗ tôi bắt buộc người. Thầy viết lên bảng đông đảo dòng chữ đầu tiên, tôi nhận ra bàn tay thầy run run khi viết, sau này tôi mới biết, thầy phải chịu đựng hồ hết cơn đau vày tham gia trận chiến tranh kháng chiến chống mĩ để viết yêu cầu dòng chữ rất đẹp đó. Sau khoản thời gian viết kết thúc đề bài, thầy hỏi chúng tôi có thấy rõ không, một và bạn ngồi phía bên dưới do mắt kém phải không thấy ngay tắp lự được thầy chỗ khác cho phù hợp. Trong buổi học thầy đến tận chỗ của từng người để chỉ cho cửa hàng chúng tôi những nơi không hiểu. Cuối giờ, thầy cho shop chúng tôi xếp sản phẩm ra về, mọi người đi về rất thẳng hàng, giờ đồng hồ cười nghịch của một vài các bạn đã làm cho xôn ao mọi sân trường. Buổi học trước tiên đã dứt như vậy đó, thầy vẫn để lại cho tôi những xem xét về một fan thầy chủng loại mực.Những buổi học tập sau, thầy nghiêm nhặt với những chúng ta lười học, tán thưởng những bạn ngoan. Giờ ra chơi, thầy rất nhiều ra chơi cùng bọn chúng tôi, thầy chơi mọi rò nghịch dân gian cùng với bọn chúng tôi, chú ý khuôn mặt thầy cơ hội đấy thật đáng yêu, chú ý kĩ thầy, tôi có xúc cảm khuôn mặt thầy cực kỳ giống khuôn mặt ông nội tôi. Ông tôi đã hết từ khi tôi còn nhỏ, đông đảo kỉ niệm đẹp của ôg cùng tôi đều được tôi kh ... Buổi thả, diều như thế nào bay tối đa thì bạn thả sẽ được cái tên hiệu quý báu ấy.Bây giờ, cánh diều thuở nào đã trở nên xếp xó để nhường thời gian cho phần đa cua kèm liên hồi. Tuy rằng, em không còn được chạy dancing trên cánh đồng đầy rơm rạ nữa. Những cảm giác bay bổng thuộc cánh diều đang không lúc nào phai nhạt vào kí ức của emmãi mãiĐề 5:Ở năm học lớp 5, em có một người bạn thân. Chúng ta đó tên Tuấn. Bạn là 1 học sinh giỏi, là một trong những tấm gương giỏi trong học tập tập và hay giúp đỡ bạn bè.Tuấn là tín đồ mà cô và chúng ta trông cậy nhất. Trong lớp, môn học nào Tuấn cũng phân phát biểu với đóng góp chủ ý nhiều nhất. Bài làm của người tiêu dùng ấy lúc nào cũng 9 với 10 điểm. Bài nào chúng ta chưa phát âm rõ, Tuấn giảng giải từng li từng tí cho các bạn hiểu. Tiếng ra chơi, Tuấn chi ra 10 phút nhằm dò lại các kiến thức của rất nhiều bạn học tập yếu.Có 1 lần, em để quên cả hộp cây viết ở nhà. Tuấn biết, nhưng bạn ấy ko nói cô cùng còn vui vẻ hi sinh cây bút duy nhất của chính bản thân mình để mang lại em mượn, bắt buộc 2 đứa đang lén lúc chũm phiên nhau cầm cây viết chép bài. Lúc đó, Tuấn làm cho em rất cảm phục và cảm xúc mến các bạn hơn.Một lần khác, em bị nóng cao nên nghỉ học hết 2 ngày. Em định gọi smartphone nhờ Tuấn cho giảng bài. Vừa nhấc đồ vật lên, chưa kịp bấm số, thì em nghe Tuấn gọi: “Duy ơi! chúng ta có đơn vị ko? Mình mang lại thăm chúng ta đây!”. Ko ngờ Tuấn sẽ tranh thủ làm cho hết bài ở nhà, rồi rước vở cho giảng mang đến em. Tuấn còn chép phụ bài xích giúp em nữa. Hôm ấy, em cảm động xuýt rơi nước mắt. Nhờ vậy nhưng mà tình chúng ta giữa em cùng Tuấn càng thân mật và gắn bó hơn.Có một hôm, vào khung giờ ra chơi, em cùng Tuấn đã ngồi gọi truyện bên trên ghế đá, thì thấy 1 người bạn khác lớp bị trượt ngã trước mặt, ngồi ôm chân đau đớn. Tuấn liền chạy cho tới đỡ các bạn dậy, phủi quần áo cho chính mình và hỏi: “Bạn gồm đau lắm ko? Để mình góp bạn”. Cố mà em vẫn ngồi trên ghế đá, thay cuốn truyện, nhìn Tuấn. Tuấn trở lại chỗ ngồi, vậy mà ko hề mở lời trách móc em mà lại vui vẻ cùng em gọi tiếp cuốn truyện. Chắc hẳn rằng Tuấn muốn giữ nguyên vẹn tình các bạn giữa 2 đứa.Trên lớp, các bạn ấy còn tuyệt trực nhật phụ những bạn. Vào những hội thi đua của khối năm, lớp em luôn luôn đoạt giải quán quân nhì là nhờ vào bạn. Cả lớp, người nào cũng tự hào về Tuấn.Được cô giáo thương, chúng ta trông cậy và tin yêu như vậy nhưng mà Tuấn ko trầm trồ tự cao, đợi hách, thật đáng khâm phục. Tuấn đúng là cháu ngoan của chưng Hồ.Em khôn cùng tự hào vì có 1 người bạn thân như Tuấn. Em thấy mình còn phải học hỏi và chia sẻ thêm những điều làm việc Tuấn. Qua những vấn đề trên, em sẽ cố gắng phấn đấu và để được như Tuấn, luôn luôn có vào mắt của cô ấy và các bạn, và để được trở thành bé ngoan trò giỏi, con cháu ngoan bác Hồ.Đề 1: Năm lớp Hai, tất cả một chuyện mà đến giờ em vẫn lưu giữ trong mẩu chuyện đó em đã tranh đấu với sai trái của thiết yếu mình.Hôm đó, cô gọi chúng ta lên bảng chữa bài tập toán, khi cô gọi các bạn Thảo mùi hương lên trị bài, em thấy được bạn khiếp sợ nói gì đấy với bạn bên cạnh, cơ hội bạn lên đến bàn em, chúng ta nói thầm vào tai em: Phương Anh ơi! đến tớ mượn vở nhé! Em hơi băn khoăn rồi đưa cho chính mình vở của mình. Chúng ta chữa bài bác xong, cô bảo cả lớp thu vở cơ hội đó em mới lên nói cùng với cô là Thảo mùi hương quên vở, cô hỏi: nỗ lực sao lúc này bạn lại có vở cùng lên chữa bài? Em trả lời là em ko biết. Vừa thời gian đó, giờ trống trường từ thông tin giờ ra chơi, cô cho các bạn ra chơi, rứa là cả lớp ùa ra phía bên ngoài như mọi chú chim non rời tổ, em cũng ra theo. Ra nghịch vào, cô trả vở và gọi chúng ta đọc điểm, cô call đến Thảo hương thì chúng ta lí nhí trả lời: Thưa cô, em em quên vở ạ. Ráng là cô cho chính mình điểm kém, các bạn rất buồn.Về đến nhà, em nói chuyện của doanh nghiệp cho mẹ, bà bầu bảo em: Con bắt buộc đến thú thiệt với cô thì có thể cô sẽ không còn nói gì đâu. Về tối hôm đó, em è trọc ko ngủ được. Hôm sau, em cho nói thiệt với cô là thiết yếu em đã cho mình mượn vở. Chẳng ngờ cô đang không mắng em nhiều hơn khen em trong tiết học sinh hoạt lớp. Hôm đó em siêu vui, khi vừa đến gặp gỡ mẹ ở nhà em đã tíu tít nói chuyện với em thấy bà bầu nói vô cùng đúng.Câu chuyện đó luôn khắc sâu trong thâm tâm trí em em cực kỳ tự hào vì mình đã làm một việc tốt.Đề 1: Thường ngày, họ có những câu hỏi làm xuất sắc và những việc làm xấu. Có một chuyện, em đã làm cho và thấy câu hỏi ấy thật ý nghĩa trong công cuộc bảo đảm an toàn môi trường của fan học sinh.Câu chuyện ban đầu vào một buổi sáng nọ, khi hằng đông vừa ửng hồng và rất nhiều giọt sương còn đọng lại trên kho bãi cõ xanh mướt. Ấy là lúc em đi mang đến trường, vừa đi, em vừa thơ thẩn chiêm ngưỡng cảnh vật bình minh rất đẹp mê hồn. Bỗng, vật gì thế này? Một người đàn ông đang vứt một cái bao bự mà em tủ ló đầu của một con heo chết. Em chú ý anh ấy mà trong người tức bực vô cùng. Cấp chạy đến, kêu lên:- Anh gì ơi?Người đàn ông nghe em gọi, ngay tắp lự tắt máy chiếc xe honda của mình, hỏi:- Gì nỗ lực nhóc?Em đáp:- Anh ơi, anh ko thể vứt xác chết động vật hoang dã bừa bến bãi như thế, sẽ gây độc hại môitrường đấy! Ấy là chưa kể khi nắng lên, chiếc thứ này sẽ bốc mùi ghê khủng. Đoạn mặt đường này lắm bạn qua lại, những nhất là chúng em đến lớp về. Vị vậy đề nghị anh buộc phải lấy mẫu bao này đi ngay,Em vừa dứt lời, người ấy ngay tắp lự quay lại, mắng như tát nước vào mặt:- Đồ thứ con nít mà đòi dạy đời. Sao mày lếu láo thế? Để yên mang lại tao có tác dụng việc, khôngthì liệu hồn bé ạ!Nói rồi, anh ta rồ ga, định phóng đi. Quyết không để hắn đi lúc xác con heo còn ở đấy. Em vội chặn đầu anh ta lại, nói:- trường hợp anh mà không lấy loại thứ thối tha đó lấy đi thì em đang kêu mọi fan tới đấy,anh đề xuất biết đó là một việc làm không tốt đẹp mấy, nếu như mọi tín đồ mà biếtthì không để yên đến anh đâu. Anh hãy đem con heo này chôn vào một cái hố gì đó hay là bất kể thứ gì rồi cũng được, miễn sao đừng làm độc hại môi ngôi trường vàlàm phiền những người xung quanh là xuất sắc rồi. Mời anh chở cái bao này đi cho, emxin cảm ơn.Vừa nói, em vừa chạy ra đường, có tác dụng điệu cỗ như ví như cần, ta chuẩn bị kêu cả làng ra xem. Người lũ ông quan sát em, hai con mắt nảy lửa, cách xuống xe trở về phía em. Tuy thế anh ta không còn đánh em mà chỉ lầm bầm nguyền rủa rồi vác chiếc bao bỏ trên xe, phóng vù đi.Em nhìn mẫu xe honda lao vút đi với tiếng bộ động cơ ngày một nhỏ dại dần rồi mất hẳn mà trong tâm vui vẻ lạ thường như vừa loại trừ được một cái gì đó nặng cả vai. Và em cũng rất vui vì tôi đã làm đúng lời thầy giáo dạy: “Phải yêu thương thiên nhiên, sinh sống hoà phù hợp với thiên nhiên, luôn luôn có ý thức bảo đảm môi ngôi trường như đảm bảo từng dạn dĩ máu vào cơ thể.Đề 1:Cho mang đến bây giờ, mỗi khi tôi với Hoa sánh vai nhau trên tuyến đường làng thân thuộc tới trường thì những kỉ niệm năm như thế nào lại hiện về trước mắt tôi như new hôm qua. Kỉ niệm chính là việc xuất sắc mà tôi với Hoa không khi nào quên được.Lúc ấy, đã gần mang lại giờ vào lớp. Các bạn đã cho gần đông đủ, riêng chỉ bao gồm bàn trực nhật của loại Hoa là vẫn không thấy ai đến. Thấy vậy, tôi lên tiếng: ” chúng ta ơi, hôm nay bàn làm sao trực nhật mà chưa làm nhỉ?”. Mày lên tiếng: ” bây giờ là bàn cái Hoa đấy, ban nãy tớ tới trường còn thấy nó đang gánh nước tưới rau”. Thấy thế, tôi quan tâm đến một lát rồi nói: “Chúng mình mỗi cá nhân một tay khiến cho bạn ấy vào lớp chẳng vào lơp bây giờ”. Chiếc Uyên lên tiếng: ” khoác kệ, bọn chúng mình cứ dễ chịu chơi đi, tất cả phải bàn bản thân đâu mà đề nghị lo, cậu yêu thích thì đi mà làm”. Tôi không nói gì, lặng lẽ âm thầm đi mượn chổi quét lớp.Đầu tiên, tôi vẩy vơi một lượng nước lên mặt nền nhà rồi quét mang lại đỡ bụi, tôi móc từng gậm bàn, gậm ghế chẳng mấy chốc lớp sẽ sạch bóng. Tuy nhiên rồi kê lại bàn ghế cho ngay lập tức ngắn và chạy đi xách nước, giặt giẻ lau bảng. Vừa xách nước vào tới lớp thì dòng Hoa đã hớt hả chạy vào vẫn thấy lớp sạch tinh tươm. Từ cửa văn phòng, cha tiếng trống gióng đưa vang lên thông báo giờ vào lớp. Tôi nhanh chân vào địa chỉ xếp sản phẩm với khuân phương diện đỏ bừng, có dấu hiệu rục rịch mồ hôi. Chúng ta cờ đỏ cũng đã có mặt. Cô giáo phi vào lớp, tất cả đứng dậy kính chào cô. Cô giáo đưa ánh mắt xung xung quanh một lượt, có vẻ rất hài lòng rồi cho chúng tôi ngồi xuống. Cô nói :- hôm nay bàn em Hoa trực nhật siêu tốt, lại đúng giờ. Cô ao ước cả lớp tiếp thu kiến thức tinh thần làm việc của bàn bạn Hoa thì lớp ta sẽ khá tốt.Cả lớp tôt không ai nói gì, rất nhiều đưa mắt về phía tôi. Hoa nghẹn ngào lên tiếng:- Thưa cô, em xin lỗi cô và chúng ta Ánh. Lúc này đến phiên bàn em trực nhật nhưng bà mẹ em ốm, sáng sủa sớm em đề nghị đi tưới rau giúp mẹ. Vày trời lạnh nên em ko đi mau chóng được Chính bạn ấy đã hỗ trợ em đấy ạ.Nghe Hoa, cô giáo nhẹ nhàng nói:- Cô gọi rồi, nỗ lực là bàn em HOA không trực nhật, nếu không tồn tại bạn ấy thì lớp ta hiện thời sẽ thế nào đây? Ánh trái là một học viên đã làm cho được việc giỏi rồi đó. Họ nên học tập chúng ta Ánh nhé! Cả lớp bản thân có gật đầu không?Chúng tôi thi nhau:” gồm ạ! “Nghe giáo viên nói, các bạn cảm thấy thật xấu hổ về hành vi của mình. Việc xuất sắc của tôi là như thế đấy, tuy nó rất nhỏ dại bé thôi tuy vậy no thật ý nghĩa. Qua câu truyện này tôi có muốn gửi tới các bạn một thông điệp: phải biết chia sẻ, cảm thông với đồng đội trong phần lớn lúc bọn họ gắp cạnh tranh khăn. Có như thế thì cuộc sống đời thường của họ mới tốt đẹp hơn.Đề 1: Tất cả bọn chúng ta ai cũng muốn mình làm được một điều tốt cho phần đông người, dù câu hỏi đó nhỏ tuổi hay phệ thì điều vì chưng cái trung ương của hầu như người. Còn riêng biệt tôi, tôi không bao giờ quên được hình hình ảnh cụ bà đáng tiếc ngồi xin ăn trên vỉa hè.Một hình hình ảnh cách đây hơn một năm, khi trê tuyến phố tôi đi học về thấy một bà cố kỉnh đang ngồi xin nạp năng lượng hai tay run lẩy bẩy trông có vẻ như đói lắm. Thấy thế, tôi chạy lại bên cạnh bà khẽ nói :- Bà ơi bà! chắn chắn bà đói lắm cần không ạ ?. Bà hóng một tí cháu chạy lại đằng kia tải thức nạp năng lượng cho bà nhé !Bà nắm đáng thương nhìn tôi cùng nói rỉ tai với tôi :Bà cám ơn cháu tương đối nhiều lắm ! con cháu ngoan vượt !Thế là tôi chạy một mạch cho chỗ cô buôn bán bánh bao rồi sở hữu cho bà một cái, và trở về hàng nước sở hữu cho bà một chai nước uống ngọt cho vào túi ni lông đem đến cho bà. Với hai tay mời bà dùng :Con mời bà sử dụng cho đỡ đói, thưa bà !Một đợt tiếp nhữa tôi lại thấy bên trên khuôn mặt nhăn nheo của bà cất ẩn một điều nào đấy rất xứng đáng thương. Bà ngay tức thì nói :- Bà cảm ơn cháu những lắm. Tuy cháu còn nhỏ dại nhưng tấm lòng cháu biết yêu mến những kẻ nghèo hèn y như bà. Bà hết sức cảm động.Hai mặt hàng nước mắt tôi do dự từ ở chỗ nào cứ tuôn trào trên khuôn mặt, thưa với bà:- Bà ơi ! Bà không yêu cầu cám ơn cháu đâu, đây là tấm lòng của con cháu xem bà như thể bà của cháu ở trong nhà vậy. Còn có rất nhiều bạn cùng lứa tuổi con cháu cũng thương mến người già lắm bà ạ !.Tôi ngồi cho đến khi bà ăn ngừng rồi bắt đầu thưa bà về lại nhà kẻo bố mẹ mong chờ. Sau đó, tôi mang ra số tiền nhỏ mà bố mẹ cho làm quà rồi xin biếu cho bà.Ngày nào cũng vậy, khi tới trường về là tôi kẹ lại thăm bà tải thức ăn uống biếu bà cùng hai bà con cháu ngồi tâm sự cùng với nhau vô cùng vui.Rồi cho đến một ngày, nhì ngày, cha ngày cho đến một mon sau, tôi cũng không gặp lại bà. Nghe cô chú nói bà đang ra đi vĩnh viễn bởi vì chứng căn bệnh của bạn lớn tuổi. Thời gian đó, lòng tôi cảm xúc nặng trĩu, sao từ bây giờ con đường cực nhọc đi và xa quá.