HÃY MỈM CƯỜI VỚI CUỘC SỐNG

     

Hãy luôn mỉm cười cợt với cuộc sống này - vì gồm nó mà chúng ta mới phân biệt sự tồn tại của bản thân có ý nghĩa như vắt nào!


Hôm nay đây tôi viết cho chính tôi, về cuộc sống vốn dĩ xô ý trung nhân và cũng rất ngắn trong loại khoảng thời gian gọi là Tuổi thanh xuân của tôi. Đó từng là 1 tuổi thanh xuân không có gì nhằm tự hào, không tồn tại gì để kể với lúc đó, tôi luôn có một nỗi sợ hãi với vật dụng không hề chắc chắn rằng gọi là Tương Lai. 
Tốt nghiệp Đại học, bởi này bằng nọ mà lại tôi, một trong các hàng ngàn cử nhân vẫn ngồi vật vờ ngày qua ngày ở nhà, từ trách bản thân ư?, điều đó sẽ chẳng đi đến đâu. Vì chưng tôi không ráng gắng, không có tài năng à, nói vượt chứ, ai ai cũng cố gắng, ai ai cũng tài giỏi thì cuộc sống còn gì khác mà để cố gắng nữa. Thi thoảng một vài ba vụ cướp, đâm, giết, hiếp chình ình cùng bề mặt báo, tivi nhằm dư luận còn tồn tại cái để đọc, nhằm phán xét, chứ nhiều cái giỏi quá cũng tẻ nhạt, giáo điều hết. Thi phảng phất tôi tặc lưỡi an ủi mình do những lý luận cho ngu ngơ theo quan điểm không đổ lỗi với không thấy tội trạng ấy. Bởi ai cũng muốn cuộc sống của bản thân mình trở lên giỏi đẹp cả bắt buộc họ cứ chà đạp lên nhau để cướp lấy phần hơn của kẻ không giống nên rất có thể ví đời là một chiếc bể cơ mà trong đó, tạp nham đầy đủ hạng người, xuất sắc có, xấu có, nhưng mà hiện hạng nửa vời là đông đảo nhất. Vày giờ trong làng mạc hội nhiều sự này, chẳng ai hoàn toàn có thể khẳng định fan kia xuất sắc hay xấu hẳn cả, lý do à, vì chưng ở đời ai chả có những lúc nhỡ. 
Nhiều dịp tôi thấy chán nản với cuộc sống của bao gồm mình, nhiều ý định cứ bị trì hoãn cùng rồi tôi lại bỏ cuộc, buông xuôi tất cả.

Bạn đang xem: Hãy mỉm cười với cuộc sống


“Trời tất cả đức hiếu sinh, vì vậy đừng có hở loại than ngán đời, ao ước chết này nọ. Chết, chuyện nhỏ tuổi lắm, còn muốn chứng minh mình thì nên sống sao để không khổ thẹn với lương tâm kìa. Cháu sợ thế gian đồn đại, la ó... Con cháu à, họ tất yêu lo cho cháu đến hết đời, trong cả bố mẹ, anh chị em em cháu cũng vậy nên hãy tự lo cho phiên bản thân mình hơn là nhằm mọi người chi phối. Hãy yên cầu cuộc sống, gia nhập vào những hoạt động xã hội với biết lắng nghe nhiều hơn, cháu chưa phải là bạn bỏ đi, có không ít nơi đang yêu cầu cháu cùng cháu chỉ cần tìm cho khách hàng một cuộc sống đích thực - chỗ mà cháu muốn sống cùng thấy có trọng trách sống”. Những bài bác thuyết giảng của bác bỏ Hùng – một ông giáo quân ngũ về hưu với mái đầu bạc bẽo trắng hay qua nhà tôi nghịch và thi thoảng bác bỏ lại ca mang đến tôi nghe về cuộc sống thường ngày sao cho tích cực và lành mạnh hơn. Tôi biết, bác bỏ chỉ muốn tốt cho mình. 
Trong mắt tôi, bác bỏ là tín đồ rỗi câu hỏi nên đi vác tù và hàng tổng, rước vấn đề vào bạn khi mà ngày ngày bác tham tối ưu tác đoàn thể khu dân cư, với giờ thì bác bỏ đang ngồi đây, với mẫu tay bị băng bó trong lượt làm công tác làm việc hòa giải. Chưng bảo, cái gì rồi cũng nghĩ cho mình và chỉ biết mình thì ngán lắm, tuy bác bỏ về hưu dẫu vậy tham gia các bước khu cư dân này bác bỏ lại thấy mình hữu ích và vui, khỏe ra chứ ngồi không trong nhà chắc bác bỏ phát điên lên mất.
Gương mặt chưng lộ rõ sự vui tươi và nhiệt huyết chứ không khổ sở vì cánh tay bị bó bột kia. Hình hình ảnh ấy làm cho có cách nhìn khác về vấn đề của chính mình và tôi nhận thấy tự cho rằng mình thật hèn cỏi vào cuộc sống có nghĩa là tôi sẽ dần đánh mất đi quý giá của bạn dạng thân. Người nào cũng có phần lớn nỗi niềm riêng tư, bí mật chứ không người nào sống sinh sống đời cơ mà không vấp xẻ cả. Ngay lập tức chính bản thân tôi đôi lúc cảm thấy từ ti, cảm xúc mình thật vô dụng, bất lực trong cuộc sống đời thường của thiết yếu mình. Lắm khi ngồi trắng đêm suy nghĩ vẩn vơ về đầy đủ chuyện và nước mắt trào ra tự lúc nào. Những để ý đến càng khiến cho tôi ước ao thu bé dại mình rộng nữa, cảm giác mình thật đáng thương, tôi mong mình vô hình dung trước vớ cả, gia đình, các bạn bè, tín đồ thân. Dần dần, tôi lại thấy bất cần, khinh thường tất cả, chiếc vẻ giá buốt lùng, cạnh tranh gần làm cho vỏ quấn cho bé người yếu đuối trong tôi.
Và chúng ta biết đấy, sẽ là một cuộc sống đời thường thật rầu rĩ và giả tạo, sự giả tạo nên ấy nhằm mục tiêu che đậy con bạn thật của tôi. Và thực sự tôi càng cảm thấy cuộc sống trở lên bất nghĩa hơn thời gian đầu.

Xem thêm: Cách Thay Đổi Màu Nền Trong Powerpoint 2010, Hướng Dẫn Thay Đổi Màu Nền Slide Trong Powerpoint


*

Sau cuộc đối thoại với tía mẹ, tôi đã trải lòng thực thụ và quyết định thay đổi, tôi lên chiến lược đi cùng trải nghiệm với kim chỉ nam tìm ý nghĩa cuộc sống cho bạn dạng thân với công việc tạm thời là freelancer để thỏa cái ao ước viết lách với đi đây đi kia của mình, cái câu hỏi mà trước đây phụ huynh tôi luôn luôn bảo là hão huyền, là không ổn định được cuộc sống.
Tôi lập mang đến mình số đông kế hoạch, mục đích sống, đó là bước khởi đầu để chũm đổi bạn dạng thân, chẳng ai có thể giúp mình bằng chính mình và mục đích sống góp nó không hề mù mờ về thiết yếu mình nữa. Tôi cố gắng để vươn lên, để tiến hành những dự tính cho cuộc sống của chính bản thân mình và điều này khiến cho tôi cảm thấy mình có ý nghĩa với cuộc sống cân bằng. Những thú vui đến cùng với tôi những hơn, tôi gồm thêm những người bạn mới và trong những câu chuyện tôi đích thực trải lòng mình những hơn, vì vậy mà rất nhiều ưu phiền, băn khoăn không còn giúp tôi nghĩ đầy đủ chuyện trở lên xấu đi nữa.

Xem thêm: Cách Hiện Thị Top Vùng Liên Quân, Cách Xem Top Tướng Liên Quân


Tôi tin rằng cuộc sống thường ngày là sự trải nghiệm với nhiều lựa chọn, làm thật những điều bản thân thích, không đặc biệt nó đúng giỏi sai, tuổi trẻ không hẳn ngồi nhận định và đánh giá cái gì đúng vật gì sai nhưng mà trải nghiệm để dấn ra ý nghĩa sâu sắc cuộc đời mình. Tôi không nghĩ là rằng về sau nó sẽ biến chuyển một người cực kì thành đạt, như Bill Gate ví dụ điển hình để nói với các bạn rằng tôi tự tuân theo những điều mình thích và tôi thành công. Tuy nhiên tôi tin bao gồm cả tôi chưa phải một vĩ nhân, tôi cũng xứng danh được đi theo tuyến đường mình thích. Bởi tối thiểu tôi cũng là một người có bản lĩnh và nghị lực, và điều đó đủ để tôi sống một biện pháp thoải mái. Cùng tôi cảm ơn phụ huynh mình vì chưng càng ngày cha mẹ càng tin cậy tôi. Lòng tin và sự ủng hộ không phải đến một sớm, một chiều nhưng mà là cả một thừa trình, tuy nhiên với những gì tôi cố gắng và tin tưởng, thì chắc hẳn rằng gia đình sẽ nhận thấy và ủng hộ tuyến đường tôi lựa chọn. Điều tốt nhất là tôi có đủ tin cẩn chính bản thân để bước tiến trên con phố đó?
Cuộc sống vốn vậy, vẫn cứ làm cho bọn họ quay cuồng trong ai oán vui láo độn và việc ngục xẻ cũng chẳng đề xuất lạ, khi đó bạn cần tạm dừng và nghỉ ngơi ngơi. Điều đó không minh chứng rằng bạn đã thất bại, chỉ là bạn đã sở hữu rất những trải nghiệm và điều đó làm cho chính mình mệt mỏi và bạn cần tiếp tích điện cho mình để vững tiếp bên trên những chặng đường tiếp theo.
Sống bên trên đời này không có bất kì ai là hoàn hảo và tuyệt vời nhất cả mà lại cũng không chính vì thế mà bọn họ ngừng phấn đấu nhằm mục tiêu hoàn thiện bạn dạng thân. Tương lai của chúng ta do chính phiên bản thân bạn quyết định. Cuộc sống thường ngày luôn rộng đường đón nhận những con bạn biết trân trọng bạn dạng thân mình. Vị vậy, hãy nghỉ ngơi nếu như bạn thấm mệt nhằm rồi đem toàn bộ sức lực, lòng nhiệt thành của bản thân mình quật cường, đứng vững trước việc khắc nghiệt của cuộc sống, vươn tới tương lai xuất sắc đẹp của mình. Hãy luôn luôn mỉm cười với cuộc sống đời thường này - vì gồm nó mà bạn mới nhận ra sự tồn tại của bản thân có chân thành và ý nghĩa như cầm cố nào! 
"Em có đủ tố hóa học để vươn lên hầu như đỉnh cao. Hãy lấy bầu trời xanh làm giới hạn em nhé! Chúc em luôn luôn hạnh phúc với thành công!"