Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết

     

Xuân khứ bách hoa lạcXuân đáo bách hoa khaiSự trục nhãn chi phí quáLão tùng đầu thượng lai.Mạc vị Xuân tàn hoa lạc tậnÐình chi phí tạc dạ nhất đưa ra mai.

Bạn đang xem: Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết

Tạm dịch:

Xuân đi trăm hoa rụngXuân cho trăm hoa cườiSự câu hỏi trôi qua mãiTrên đầu già mang đến rồi.Chớ bảo Xuân tàn hoa rụng hếtÐêm qua sân trước một cành mai.

Chỉ tứ câu bên trên thôi đủ nhằm tả sự thay đổi không bao giờ dừng lại của cả thế gian. Mùa xuân đến hoa nở, ngày xuân đi thì hoa tàn. Hoa nở rồi tàn, fan sanh rồi tử, tương tự như nhau. Từ các sự vật bên ngoài cho đến bản thân con tín đồ đều chịu bình thường một qui luật, nở rồi tàn, sanh rồi tử, không có ai thoát được hết. Bọn họ hiện sống trên trái địa mong đang tảo vùn vụt, ví như nó kết thúc quay thì các vật vẫn nổ tung.

Con người cũng vậy, sinh sống trong mẫu động từ nhiên chúng ta phải chịu thông thường một qui phép tắc vô thường. Luật vô thường này sẽ không tha thứ, không chừa một ai, gắng mà mình lại ko nhớ. Có tác dụng được bài toán này việc nọ rồi thì nhiệt huyết xông pha hoài, không nhớ ngày mai mình ra sao!

Thiền sư Mãn Giác nói “Sự trục nhãn chi phí quá” tức là trước mắt dụng cụ vô thường y hệt như dòng nước cuốn trôi hết. Tất cả sự thứ trên trần thế đều bị dòng nước vô thường xuyên cuốn đi, không dừng tại một chỗ. Nhìn lại mình đầu đã bạc đãi trắng cơ hội nào không hay, đó là phép tắc vô thường xuyên cuốn trôi. Nhưng mà Thiền sư còn tồn tại hai câu thơ sau: “Mạc vị Xuân tàn hoa lạc tận, Ðình tiền tạc dạ nhất bỏ ra mai”, nghĩa là “chớ bảo Xuân tàn hoa rụng hết, tối hôm trước trước sảnh còn cành mai”.

Tất cả hoa đều bị thời hạn Xuân, Hạ, Thu, Ðông làm cho tàn phai, rơi rụng, nhưng có một loại hoa vẫn nở rực vào ngày tiết mùa Ðông. Nhị câu thơ chót ngấm thía có tác dụng sao! trong cảnh đời vô thường, muôn vật cho đến con người, không có ai thoát khỏi sự sanh diệt, cố gắng mà vẫn còn có một cái hiện tượng vô thường không đưa ra phối được. Nó vẫn đứng vững giữa dòng chảy vô thường. Ðó là cành mai. Do đó cành mai nói lên loại gì?

*

Ðạo Phật chú ý đúng đạo lý của muôn sự muôn vật, thấy rõ luật pháp vô thường, tuy vậy trong cái vô thường xuyên ấy lại ngầm tất cả cái chân hay bất sanh bất diệt. Tuy nhiên con người không biết không nhận ra, nên chỉ có thể thấy giải pháp vô thường chi phối. Bọn họ là mặt hàng xuất gia, có nên gật đầu dòng cuốn ấy hay y hệt như hoa mai, vẫn nở rực giữa mùa Ðông giá buốt giá? Nếu cưỡng lại vẻ ngoài vô thường điện thoại tư vấn là giải thoát sinh tử, còn đi theo luật vô hay là trôi lăn trong sanh tử. Ðó là 1 trong những vấn đề hết sức thiết yếu.

Người xuất gia là người đồng ý trôi lăn vào luân hồi sinh tử tuyệt giải bay luân hồi sanh tử? Ðó là thắc mắc mà tất cả Tăng Ni, Phật tử họ phải hiểu, buộc phải thấm. Họ chịu gửi tay đầu hàng con quỉ vô thường, mặc tình mang lại nó dẫn đi đâu thì đi xuất xắc ngược lại, yêu cầu thoát ra vòng đeo tay của nó? trường hợp qui thuận đầu hàng thì tu làm gì, ở kế bên thế gian trải nghiệm ăn ngon, mặc đẹp mang lại sướng. Ði tu chay lạt, đau khổ làm chi cũng trở nên quỉ vô thường dẫn đi, tất cả hơn ai đâu. Vấn đề này cần phải thâm hiểu mang lại thấu đáo bắt đầu thấy quý hiếm của bạn tu là cao siêu. Trường hợp ta thả trôi ai sao bản thân vậy thì bạn tu không kém gì kẻ nắm tục.

Xem thêm: Câu Đố Mẹo 4 Giây Cho Người Thông Minh: Quần Rộng Nhất Là Quần Gì

Vậy muốn tuyên chiến và cạnh tranh với vô thường bọn họ phải làm sao? Hoa mai nở vào mùa Ðông là hình hình ảnh thoát ra bên ngoài định quy định vô thường, bọn họ tìm chỗ nào ra cái thoát khỏi vô thường đó? Ðây là điều then chốt người tu chúng ta cần đề nghị thấu triệt. Chúng tôi chủ trương mỗi đêm Tăng Ni buộc phải tụng Bát-nhã, xả thiền cũng tụng Bát-nhã là để làm gì? Tôi đề cập lại một quãng trong Bát-nhã, đức Phật đang chỉ cho bọn họ lối thoát ra khỏi luật vô thường như vậy này:

“Quán Tự tại Bồ-tát hành thâm Bát-nhã ba-la-mật-đa thời, chiếu con kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách”.

Xem thêm: Viết Đoạn Văn Biểu Cảm Về Loài Cây Em Yêu Thích Nhất Năm 2021 (Dàn Ý

Nghĩa là Bồ-tát tiệm Tự Tại khi hành sâu Bát-nhã ba-la-mật-đa, Ngài soi thấy năm uẩn phần đa không, ngay thức thì vượt qua tất cả khổ ách. Một câu này thôi đầy đủ giải thoát rồi.