Bài Thơ Tự Hát Của Xuân Quỳnh

     

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàngTrái tim em anh đã từng biết đóAnh là người coi thường của cảiNên nếu cần anh bán nó đi ngay.

Bạn đang xem: Bài thơ tự hát của xuân quỳnh

Em cũng không mong mỏi nó giống mặttrờiVì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuốngLại bản thân anh với đêm lâu năm câm lặngMà lòng anh xa phương pháp với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái timBiết làm cho sống những hồng cầu đã chếtBiết lấy lại những gì đã mấtBiết rút gần khoảng giải pháp của yêu thương tin

Em trở về đúng nghĩa trái tim emBiết ước mơ những điều anh mơ ướcBiết xúc động qua nhiều nhận thứcBiết yêu anh và biết được anh yêu

Mùa thu năm ni sao bão mưa nhiềuNhững cửa sổ nhỏ tàu chẳng đóngDải đồng hoang và đại nghìn tối sẫmEm lạc loại giữa sâu thẳm rừng anh

Em lúng túng trước xa tắp đường tìnhTrái tim đập những điều không thể nóiTrái tim đập cồn cào cơn đóiNgọn lửa nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái tim emLà ngày tiết thịt, đời thường ai cũng cóCũng ngừng đập thời điểm cuộc đời không còn nữaNhưng biết yêu thương anh cả lúc chết đi rồi.

Tôi nhớ, tất cả lần Viên Mai nói: "Nhà thơ bao gồm thân phận của mình". Vàđiều ấy thật đúng với Xuân Quỳnh.

Tâm hồn "đời thường" của Xuân Quỳnh quấn quyện vào tâm hồn thơlàm một, như được in ấn rành rẽ bên trên trang sách. Chẳng gồm gì của đờimình cơ mà không được Xuân Quỳnh đưa vào thơ với lòng yêu thương thương tha thiết:hát ru cho bé ngủ, hát về tình yêu, về nỗi nhớ, rồi về cả bàn tay thô rápcủa mình. Ðã có những lúc tôi gọi chị là "Người đàn bà hát" bởi đơngiản một điều, thơ chị, cho dù đời thường đến "cái xô nhựa chậumen" cũng được ấp ủ thành vần, thành điệu, mà lại lạ kỳ thay, vẫn cứ réorắt, ngân vang, chứa chan cảm xúc. Xuân Quỳnh yêu thương đời, trọn vẹn với đời.

Thế nhưng, Xuân Quỳnh lại đầy bất ổn, chị đã từng đi với người yêu

"Qua nắng sớm mưa chiềuQua chặng đường tàn pháQua rất nhiều nỗi khổQua rất nhiều niềm vui"

mà bất chợt dừng lại, đầy băn khoăn, daydứt:

"Ðốt lòng em câu hỏiYêu em nhiều ko anh"(Mùa hoa doi)

"Tự hát" dường như là một bài thơ"điển hình" mang đến chất phụ nữ trong thơ Xuân Quỳnh: "Dữdội mà lại dịu êm- ồn ào mà lặng lẽ"- một Xuân Quỳnh sôi nổi,hổn hển nhựa sống, cũng là một Xuân Quỳnh âu lo, bất thường. Chỉ tất cả điềuchị bao giờ cũng hát, như tiếng của đại dương.

Xem thêm: Các Dạng Đột Biến Gen Là Gì Và Tổng Hợp Các Dạng Đột Biến Gen Thường Gặp

Nổi bật lên trong bài thơ là một Xuân Quỳnh đầy thách thức, đầy tự tin:

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàngEm cũng không ý muốn nó giống mặt trời

Em phủ định cả giá bán trị bạc vàng, cả cáivĩnh cửu của mặt trời, để cuối thuộc trở về với mẫu riêng Em:

Em trở về đúng nghĩa trái tim emLà máu thịt, đời thường ai cũng cóCũng ngừng đập cơ hội cuộc đời không hề nữaNhưng biết yêu thương anh cả khi chết đi rồi

Ðọc bài thơ, người ta bắt gặp ở đómột sự đánh đổi, phủ nhận mẫu vĩnh cửu của vũ trụ để khẳng định cáiVĩnh cửu của tình yêu. Tình thân chân đó là mãi mãi. Ðó là mẫu XuânQuỳnh không giống với truyền thống. Xuân Quỳnh ko vươn lên tới vũ trụ để chếngự tình yêu, Xuân Quỳnh "chế ngự" tình cảm bằng bao gồm sự tận tuỵcủa mình. Bởi với chị, tình thân phải là sự thấu hiểu:

Em trở về đúng nghĩa trái tim emBiết làm sống những hồng cầu đã chếtBiết xúc động qua nhiều nhận thứcBiết yêu anh và biết được anh yêu

Bao giờ em cũng lặng lẽ đi sâu vào tâmhồn anh để nhận thức, để "biết làm cho sống", "biết xúcđộng", "biết yêu thương anh". Ðó là một người thơ luôn luôn vận động,luôn đắm say; đó là một trái tim ko ngừng nghỉ với tình cảm để mãiđược hoà nhập trong anh. Xuân Quỳnh chính là như thế, lúc nào cũng dịudàng, lặng lẽ cơ mà không hề bé nhỏ nhỏ, cơ mà tự tin vfi đã dưng trọn tình yêu vàbiết "được anh yêu". Một sự hy sinh không bao giờ oán thù trách vàtuyệt vọng.

Không phải không có lúc Xuân Quỳnh rơi vào hoảng loạn:

Em lạc giữa sâu thẳm rừng anh...Em khiếp sợ trước xa tắp đường anh...

bởi bởi vì tâm hồn con người là một túng bấn ẩn,nhưng chị vẫn hát. Tôi đến rằng, bài xích thơ chính là cuộc tra cứu đường đi đếntình yêu thương đích thực. Xuân Quỳnh đối chiếu với vũ trụ, rồi Xuân Quỳnh lại rơitrong những bất ổn của trọng điểm hồn, để trở về với bản thân trong lạnh hổi một niềmtin, một sự sống, một tin tưởng, ý thức vào sự bất diệt của tình yêu.

"Tự hát" là hát về bản thân nhưng thực chất làhát về tìnhyêu của muôn người vào cuộc đời. ấy là lời của trái tim, lờicủa nồng say. Ðọc một bài xích thơ, ta gặp một bé người. Ðó là một Xuân Quỳnhsuốt đời tìm kiếm kiếm, nó thể hiện trong sự vận động của từ ngữ, của cấu tứ.Bài thơ sử dụng rất nhiều động từ chỉ sự nhận thức, cấu tứ vận động theobước chân kiếm tìm đạo lý của người thơ, đi từ mênh mông cuộc đời, từgiá trị của vũ trụ, đến dòng tôi- giá chỉ trị của chính mình.

Xem thêm: Thể Thơ Tự Do Là Gì ? Tài Liệu Tham Khảo Thể Loại Thơ Tự Do

Bài thơ triết lý mà không thô khan, mạnh mẽ cơ mà không xơ cứng bởi bởi trongđó còn chứa rất nhiều tình, rất nhiều chất nữ tính. Bằng đường nét riêng củamình, Xuân Quỳnh đã lặng lẽ có tác dụng một cuộc biến đổi cuộc sống, biến đổinhận thức trong tình yêu. Thơ ấy tạo nên người ta tin hơn cuộc sống.

(Bài bình của Trịnh CẩmHằng, tạp chí Hạnh phúc Gia đình)

Chuyên mục này được cậpnhật vào thứ Tư hàng tuần

*

Thông tin bên trên mạng NetcodoMọi đưa ra tiết xin vui miệng liên hệ tạiBan Biên Tập Mạng NetcodoÐiện thoại: (54)847247 - email Intranet: quantri